BLOG
C BÀI CŨ

 
Thơ BÚT TRE

 "Thư Gửi BẠN TA" là một trang nhà gồm các bài viết của nhà báo Bùi Bảo Trúc dành riêng cho các độc giả trên mang lưới toàn cầu, xuất hiện đều đặn trên các báo Việt tại hải ngoại trong nhiều năm qua. Các báo Việt ngữ khác muốn phổ biến xin liên lạc trực tiếp với tác giả qua địa chỉ"tgbt@yahoo.com". Bản quyền thuộc tác giả, cấm ngặt trích đăng bừa băi, cắt xén hoặc sửa đổi, xin trân trọng cám ơn.

 http://www.tgbt.4t.com
http://thuguibanta.blogspot.com/


 

Sẽ Được "POST" Tại Đây Vào THỨ NĂM Trong Tuần

 

KHÁCH ĐẾN CHO TA …MỘT TẤM H̀NH

Phạm Quang Nghị, một cán bộ cao cấp của Việt Nam (bí thư thành ủy Hà Nội) trong chuyến viếng thăm Mỹ mới đây (úp mở là một chuyến đi ngoại giao thay cho Phạm B́nh Minh v́ một lư do nào đó Minh không đi Mỹ được) đă giở ra một tṛ hết sức trẻ con và mất dậy. Việc làm của y là một việc làm vô giáo dục, bất chấp mọi nghi lễ thủ tục ngoại giao cơ bản đồng thời lại cho thấy rơ cái bản chất vô giáo dục và trẻ con của y và những … con tương cận.

Về nước thế nào Nghị chẳng khoe nhắng lên rằng nó đă cho tên giặc lái John Sney Ma Can (sic) một đ̣n đau mà tên thiếu tá không quân Mỹ này chỉ biết cười nhận món quà của nó.

Nghị mang tặng thượng nghị sĩ John McCain bức ảnh chụp tấm bia dựng ở bờ hồ Trúc Bạch, nơi ông McCain bị bắn rơi trong một phi vụ oanh tạc nhắm vào Hà Nội hôm 26 tháng 10 năm 1967.

Chuyện ông McCain bị bắn rơi, rồi sau đó bị giam ở Hỏa Ḷ chắc không phải là kỷ niệm vui trong đời binh nghiệp của ông. Máy bay bị bắn rơi xuống hồ, một đám đông vớt ông lên và đánh ông trọng thương. Tại nhà giam, ông bị hành hạ rất dă man, măi sau hơn 5 năm ông mới được thả.

Về nước, ông không đem ḷng thù oán ǵ kẻ thù cũ. Chính ông hồi thập niên 90 là người đă vận động hết ḿnh ở thượng viện để Hoa kỳ bang giao với Việt Nam.

Hà Nội đáng lẽ phải ghi nhớ điều đó để biết ơn ông McCain. Đi thăm Hoa kỳ th́ phải t́m gặp ông mà thăm hỏi ân cần cho phải lẽ.

Phạm Quang Nghị đến thăm thượng nghị sĩ McCain và tặng ông một bức ảnh chụp tấm bia đắp bằng xi măng ở chỗ chiếc máy bay chiến đấu phản lực A-4 Skyhawk của ông McCain bị bắn hạ. Bức ảnh không có được cái khung cho tử tế. Nhưng thôi, chỉ riêng chuyện mang tặng tấm ảnh ấy cũng đă là một việc làm đủ mất dậy rồi. Moi lại chuyện máy bay của ông McCain bị bắn hạ là một việc làm hoàn toàn không cần thiết trong một chuyến đi không mang tính khiêu khích, mà trái lại, lẽ ra phải là một chuyến viếng thăm thân hữu trong lúc chỉ có thượng viện Mỹ ra nghị quyết bênh Việt Nam khi Bắc kinh đưa giàn khoan Hải Dương 981 tới hải phận Việt Nam.

Đó là một tṛ vừa tiểu nhân vừa mất dậy.

Hăy đọc nguyên văn tấm bia có những hàng chữ nổi này: “NGÀY 26-10-1967 TẠI HỒ TRÚC BẠCH QUÂN VÀ DÂN HÀ NỘI ĐĂ BẮT SỐNG TÊN JOHN SNEY MA CAN THIẾU TÁ KHÔNG QUÂN MỸ LÁI CHIẾC MÁY BAY A 4 BỊ BẮN RƠI TẠI NHÀ MÁY ĐIỆN YÊN PHÚ ĐÂY LÀ MỘT TRONG 10 CHIẾC MÁY BAY BỊ BẮN RƠI CÙNG NGÀY”.

Ngoài chi tiết vô học không biết chấm câu cho gẫy gọn, văn phạm lem nhem, những chữ trên tấm bia c̣n để lại không ít những sai sót láo lếu.

Trước hết là những lỗi khi viết tên của ông McCain. Tên lót của ông là SIDNEY chứ không bao giờ là SNEY. Họ của ông là McCAIN (McCain) không bao giờ là MA CAN.

Kế đó là những chi tiết về chức vụ của ông. John McCain là trung tá hải quân th́ bia lại ghi là thiếu tá không quân Mỹ. Máy bay của ông cất cánh từ hàng không mẫu hạm USS Oriskany th́ ông là không quân bao giờ?

Tấm bia có vỏn vẹn 11 ḍng mà để lại bằng ấy lỗi rồi chụp ảnh mang tặng một người rất tử tế với Việt Nam th́ chỉ có cái thứ mất dậy, vô giáo dục mới dám làm.

Mà ấy là chưa nói thêm chi tiết chiếc A-4 do ông McCain lái cũng không do “quân và dân Hà Nội” bắn hạ như đă ghi trên tấm bia. Việc bắn rơi chiếc A-4 Skyhawk là công của một người Nga tên là Yuri Trushyekin, một huấn luyện viên về phi đạn địa không mà Nga gửi sang giúp Hà Nội. Năm 2008 Yuri Trushyekin nói trên một đài truyền h́nh và trên mấy tờ báo Nga rằng chính ông đă bắn chiếc phi đạn pḥng không cuối cùng sau khi “quân và dân Hà Nội” bắn hết 12 chiếc toàn trượt ra ngoài mục tiêu. Ông Trushyekin hiện đang sống trong một khu nhà nghèo ở St Petersburg.

Đúng là chơi tṛ mất dậy mà cũng không nên thân, chỉ ḷi thêm một đống dốt nát và vô học là như vậy.

Thế nào ở Hà Nội bây giờ lại chẳng đang có thằng huyênh hoang nổ bậy như thế này: “Tớ chơi đểu cho thằng giặc lái Ma Can tấm ảnh chụp tấm bia ở hồ Trúc Bạch mà nó chỉ biết cười… đéo biết ḿnh chửi nó mới là ngu chứ… Ấy Mỹ nó ngu vậy đấy!”

BÁC SỐNG MĂI TRONG QUẦN

To screw là một động từ khá ly thú trong tiếng Anh. Động từ này gốc từ danh từ screw là con ốc xoáy. Vặn nó theo chiều kim đồng hồ th́ nó đóng, nó tiến vào, nó kẹp dính liền hai vật lại với nhau. Vặn ngược th́ nó mở ra…

Từ những nghĩa căn bản đó, động từ screw được cho mang thêm một nghĩa khác, là hành động giao hợp giữa nam và nữ. Rồi từ nghĩa đó, động từ screw c̣n có nghĩa là làm hư hỏng, gây thiệt hại, tạo ra những điều xấu xa, hậu quả không tốt đẹp …

Khi tổng thống Nixon dính vào vụ Watergate để cuối cùng phải từ chức, phe Dân Chủ liền đem chuyện bê bối đó ra để tấn công tiếp vào phe Cộng Hoà, đồng thời cũng bào chữa cho tổng thống Kennedy trong những vụ t́nh ái lăng nhăng bằng câu chơi chữ rất hay: We would rather him not do it to the country.

Đại để nghĩa là người của chúng tôi (Kennedy) quả là có làm những chuyện ấy với một vài phụ nữ, nhưng thà ông ấy làm (screw) với phụ nữ c̣n hơn là làm chuyện đó (screw) với nước Mỹ. 

Ông Kennedy hết với Marilyn Monroe, rồi Jayne Mansfield, Angie Dickinson và hàng chục phụ nữ khác. Nhưng theo phe Dân Chủ th́ những chuyện đó có … chết ai đâu. Gần đây hơn, ông Clinton cũng mắt trước mắt sau, Hillary cứ vắng nhà một lúc là có chuyện ngay. Hết Paula Jones, tới Gennifer Flowers, rồi Monica Lewinsky…

Trong khi đó, mấy ông Cộng Hoà th́ không biết làm ăn ǵ cả. Từ Eisenhower tới Nixon, rồi tới ông Reagan, qua ông Bush cha tới Bush con chẳng làm được ǵ đáng kể cả. Chỉ có ông Nixon là dính nặng vào vụ Watergate đến nỗi phải rời chức vụ trong nhục nhă.

Thế mới biết bác Hồ bảnh thật. (người viết nhất định cố t́nh không viết hoa chữ “bác”)

Một người rất thân cận với bác, người từng viết tiểu sử cho bác, hay hơn là cuốn chính bác nham nhở viết về bác, dùng tên của Trần Dân Tiên (chính là bác chứ c̣n thằng chó dại nào nữa) là ông Trần Đĩnh vừa tiết lộ nhiều chi tiết ít người biết về bác trong cuốn tự truyện của ông nhan đề “Đèn Cù”.

Một trong những chi tiết đó xin được kể ra ở đây.

Ông Trần Đĩnh cho biết để sửa soạn cho chiến dịch cải cách ruộng đất, trung ương mở một lớp chính huấn cho các trí thức trong cũng như ngoài đảng trong thời gian từ tháng 7 đến tháng 9 năm 1953. Hồ Chí Minh có đến thăm những buổi học tập và liên hoan này, và trong một buổi tối, khi mọi người hô to “Bác Hồ muôn năm” th́ ông ta sửa lại là “Bác Hồ muốn nằm”, và lấy tay chỉ vào đầu rồi nói: “Từ đây th́ Bác già, nhưng từ đây (tay chỉ vào bụng) th́ Bác trẻ.”

À như vậy là đồ đạc của bác c̣n tốt chán. Bác cũng đem đồ nghề ra dùng đều đều chứ nào phải bác v́ nước v́ dân quên những tṛ … vui đó như bọn đàn em vẫn lôi ra để bịp cả nước đâu.

Này nhé ở bên Tây, bác rửa bát về th́ có một chị đầm cho bác ấm bụng. Sang Liên Xô th́ bác có vợ của Lê Hồng Phong là chị Minh Khai xài đỡ. Chạy sang Trung quốc th́ bác cưới Tăng Tuyết Minh. Về nước th́ có mẹ của Nông Đức Mạnh, rồi hết chị Tày này tới chị Tày khác, rồi lại chị Nông Thị Xuân đẻ cho bác thằng cu rồi bác để cho Trần Quốc Hoàn sái nhị mấy cái trước khi dàn cảnh cho xe cán chết quăng xác ra đê Yên Phụ…

C̣n những vụ lẻ tẻ khác th́ kể ra không hết. Trẻ không tha, già không thương, bác làm tuốt luốt. Các cháu nhi đồng gặp bác là bác “bú mồm” đến nơi đến chốn. Quen thói, bác đi Indonesia, bác giở tṛ nỡm của mấy anh Cộng sản ra ôm hôn các thiếu nữ Indonesia khiến chủ nhà phải nói thẳng với bác là đừng làm như thế nữa v́ việc đó là hành động vi phạm luật Hồi giáo (nhật báo The Strait Times số đề ngày 8 tháng 3 năm 1959). Một tờ báo khác, tờ Harian Habadi th́ viết rằng giám đốc nghi lễ của bộ ngoại giao đáng lẽ đă phải nói nhỏ vào tai bác rằng bác nên tôn trọng tục lệ của người Hồi giáo. Cũng may mà Sukarno tổng thống Indonesia cũng là một anh dê không kém chứ nếu không th́ đă xẩy ra một vụ incident diplomatique rồi chứ không đùa.

Như vậy, bác screw đủ thứ người, không tha bất cứ ai. Và bác screw cả đất nước của chúng ta chứ bác có tha ai đâu.

Bác làm như đứa nào cũng ngỏn ngoẻn rít lên với bác rằng “Đừng tha em đêm nay… đừng tha em đêm nay” không bằng!

Mấy ông tổng thống Mỹ th́ đă ăn thua ǵ!

Bùi Bảo Trúc


Copyright © 2014. All rights reserved. Republication or redistribution of "Letter To A Friend" content is expressly prohibited without the prior written consent of the Writer. "Letter To A Friend" shall not be liable for any reasons in the content, or for any actions taken in reliance thereon.