BLOG
C BÀI CŨ

 
Thơ BÚT TRE

 "Thư Gửi BẠN TA" là một trang nhà gồm các bài viết của nhà báo Bùi Bảo Trúc dành riêng cho các độc giả trên mang lưới toàn cầu, xuất hiện đều đặn trên các báo Việt tại hải ngoại trong nhiều năm qua. Các báo Việt ngữ khác muốn phổ biến xin liên lạc trực tiếp với tác giả qua địa chỉ"tgbt@yahoo.com". Bản quyền thuộc tác giả, cấm ngặt trích đăng bừa băi, cắt xén hoặc sửa đổi, xin trân trọng cám ơn.

 http://www.tgbt.4t.com
http://thuguibanta.blogspot.com/


 

Sẽ Được "POST" Tại Đây Vào THỨ NĂM Trong Tuần

 

THẰNG RANH CON NÀO ĐÂY?

Tôi rất muốn tin rằng bức ảnh đó có sử dụng kỹ thuật photoshop để ghép cái mặt nhâng nhâng nháo nháo ấy vào cái thân ḿnh của một (thằng) người mặc T-shirt, quần ngắn, trên tay, trên cổ đeo đầy những vàng là vàng. Cũng có thể là kỹ thuật của photoshop ngày nay tinh xảo hơn cách ghép h́nh ngày xưa nên mặc dù xem rất kỹ tôi vẫn không t́m ra được những dấu vết của cái đầu thằng ranh con ấy được ghép vào cái cơ thể của một (thằng) người khác.

Trong bức h́nh, nó đeo hai sợi dây chuyền, một chiếc rất to và nặng như một sợi dây xích lại c̣n ṭn ten một thỏi vàng lớn trước ngực. Hai cổ tay là hai chiếc ṿng cũng bằng vàng có cẩn hai viên ngọc xanh lớn bằng hai quả chanh. Hai bàn tay mười ngón của nó th́ đeo 8 chiếc nhẫn, cả ở hai ngón tay cái. Hai ngón út th́ đeo hai chiếc móng như những cái móng sư tử dài khoảng hơn 10 cm, đều bằng vàng. Hết ngón tay để đeo thêm th́ tay phải nó cầm một thoi vàng to gần bằng bàn tay.

Cái mặt th́ chắc đúng là nó đấy. Đôi lông mày đậm, cái cười đầy vẻ tự măn giống hệt như cái bản mặt của bố nó mà mỗi lần nh́n thấy là muốn phát ói.

Bức ảnh tôi nhận được qua internet đă mấy hôm nay nhưng không có cách nào kiểm chứng được để có thể nói chắc đó là h́nh giả hay h́nh thật.

Nếu là h́nh giả được kỹ thuật photoshop thực hiện th́ … đẹp quá. Nhưng nếu là h́nh thật th́ khốn nạn không để đâu cho hết.

Bức h́nh được ghi chú ở dưới là h́nh chụp Nguyễn Thanh Nghị, con trai của Nguyễn Tấn Dũng. Nó đang giữ chức thứ trưởng bộ Xây Dựng đồng thời cũng c̣n là ủy viên dự khuyết Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Gốc gác như thế, lại c̣n lận lưng hai chức vụ to … đùng th́ có đeo vàng đầy tay chắc chắn không phải là chuyện không thể xẩy ra được. Nó lại c̣n có con em gái giữ vài ba chức vụ điều hành mấy cái ngân hàng vốn liếng cả trăm triệu Mỹ kim, rồi lại thằng em rể đem tiền ở đâu về mở hết McDonalds lại mua đội banh trăm triệu ở Mỹ th́ nó có lăn lộn trong đống vàng là điều có thể hiểu được. Thằng bố th́ tiền bạc tham nhũng kể ǵ, toàn hết bạc tỉ này đến bạc tỉ khác nữa nên người ta có thể tin bức h́nh chụp nó vàng đầy người là thật, chẳng phải đạo diễn, tuồng tích ǵ mới chụp được để làm gương cho hậu thế soi chung.

Bức ảnh đó chắc là ảnh chụp thật của nó. Nó chẳng phải sợ ai để phải dấu giếm. Cái mặt nó đang cười đầy vẻ kiêu hănh, tự măn. Chắc chắn đó phải là nó.

Nhưng tại sao tôi lại nghĩ có lẽ không phải là nó? Có thể là v́ tôi nghĩ không ai lại nhà quê như thế. Cho dù người ta có tiền, vàng bạc đầy nhà thật đấy, nhưng chỉ là cái thứ nhà quê nhà mùa tận mạng th́ mới khoe của một cách nhà quê như nó.

Những người có tiền có bạc thường không khoe của lộ liễu theo kiểu của nó. Ngay cả những tay chơi nức tiếng một thời ở miền Nam như Georges Lê văn Phước tức Bạch Công Tử, hay Trần Trinh Huy tức Hắc Công Tử mà các ông Sơn Nam và Vương Hồng Sển đều có nhiều dịp kể lại. Thí dụ chuyện  ông Bạch Công Tử đốt mấy tờ giấy bạc để giật le tán các cô, hay ông kia, Hắc Công Tử nửa đêm lấy xe De La Haye chạy từ Sài G̣n đi Nam Vang ăn tô hủ tiếu cho đỡ cơn thèm chẳng hạn. Không thấy ông nào đeo đầy vàng chụp vài cái h́nh cho bơ những ngày cơ cực bao giờ. Đó là mấy tay chơi ở Việt Nam. C̣n những tay nhà giầu như Paul Getty, Aristotle Onassis, Rockefeller, Bill Gates… th́ không ai thèm chơi trội nhà quê “xu hào rủng rỉnh Mán ngồi xe”, đeo vàng đầy người như kiểu thằng ranh con kia.

…Chơi cho lịch mới là chơi
Chơi cho đài các cho đời biết tay…
(Nguyễn Công Trứ)

Lịch và đài các th́ không thể là ngồi vắt chân chữ ngũ, đeo đầy vàng cười nham nhở như vậy.

Trong lúc ở cái đất nước Việt Nam khốn khổ vẫn c̣n cảnh những đứa bé chui vào bao nylon vượt sông đi học mỗi ngày, những đứa khác th́ lao xuống ḍng nước dữ để đến trường, những đứa khác lang thang lem luốc xin ăn trên những con đường ở giữa thủ đô…

Nhưng mà ô hay… tại sao tôi lại nghĩ là nó không đủ mức độ nham nhở và khốn nạn để đeo đầy vàng vào tay, vào cổ để chụp bức ảnh như vậy nhỉ.

Nó có thằng bố gốc sâu bọ lên làm thợ chích đít, lâu dần tự nhiên (?) nhận là có bằng cử nhân luật móc ra khoe chơi… th́ nó phải nhà quê như vậy chứ!

Có ǵ lạ đâu?

ÔNG ĐIẾU CÀY CÓ … “CON TỰ DO”

Ngày 24 tháng 9 năm 2012, ông Nguyễn văn Hải và hai nhà tranh đấu cho tự do và dân chủ cho Việt Nam là bà Tạ Phong Tần, và ông Phan Thanh Hải đă bị đưa ra ṭa về tội “bóp méo sự thật về đảng và nhà nước, tạo bất an trong quần chúng và tiến hành các âm mưu lật đổ chính phủ”. Ông Nguyễn Văn Hải tức blogger Điếu Cày bị án nặng nhất, 12 năm tù; bà Tạ Phong Tần bị 10 năm và ông Phan Thanh Hải 4 năm.

Phái viên của tờ The Economist của Anh có mặt đă mô tả vụ xử như một phiên ṭa thời Stalin. Các bị can kháng án và ṭa giữ nguyên phán quyết ngày 28 tháng 12 năm 2012.

Tại phiên ṭa hôm 24 tháng 9, bà Dương Thị Tân, vợ cũ của ông Hải và con trai của ông đă bị chặn ở ngoài ṭa không cho vào xem ṭa xử. Hai người mặc áo có in hàng chữ “Tự do cho những người yêu nước”. Tên Vũ Văn Hiển, đeo lon trung tá, phó công an phường 6 quận 3 đ̣i lột áo của bà Tân và cậu con trai Nguyễn Trí Dũng. Hiển c̣n văng tục, chửi thề rất vô giáo dục trước mặt hai người và cả đám đông vây quanh. Bản tin của đài BBC tường thuật rất kỹ cảnh diễn ra trước ṭa án. Vũ Văn Hiển đ̣i “bẻ cổ “ bà Dương Thị Tân, lột áo của Nguyễn Trí Dũng và chỉ vào hàng chữ trên ngực áo, nói lớn: “ Tự do cái con cặc”.

Vũ Văn Hiển đă nói nguyên văn như thế, không viết tắt. vả lại, khi nói, lại đang lúc giận dữ th́ h́nh như (?) không người Việt Nam nào lại văng “con … viết tắt” ra cả. Phải nói nguyên con ra.

Bà Dương Thị Tân cũng nhắc lại nguyên văn lời của tên trung tá Vũ Văn Hiển sau khi có nhẹ nhàng xin lỗi thính giả theo dơi cuộc phỏng vấn tại chỗ. Bản tin của đài BBC cũng nhắc lại nguyên văn câu nói của Vũ Văn Hiển nên bài viết này cũng để nguyên, không viết tắt.

Viết tắt là rửa mồm, rửa miệng cho cái lỗ trồ của Vũ Văn Hiển, nơi nó phát ra những câu nói tục tĩu, khốn nạn và vô giáo dục đó.

Với tên trung tá này, tự do là như thế đấy. Là cái “con viết tắt” ấy. Nguyên nó là cái con ấy, chỉ được nói khác đi thành hai chữ “tự do” mà thôi. Nhân vụ ṭa lôi ba nhà tranh đấu ra xử, trung tá công an Vũ Văn Hiển mới nói lại cho đúng, không viết tắt, không ṿng vo ǵ hết. Phải chính danh. Khổng Tử nói rơ rằng cách gọi tên đồ vật cũng phải chính danh. Cái b́nh rượu ngày nay kiểu cọ đă khác, không thể gọi nó bằng cái tên cũ là cái “cô” được nữa.

Tự do mà bác Hồ nói là không ǵ quí bằng th́ nay sao lại gọi nó là tự do? Ngày nay nó là cái con viết tắt (?) mà Vũ Văn Hiển đă nói lớn trước lối vào ṭa án mà đài BBC cũng có ghi lại rất rơ ràng, nguyên văn.

Từ sau chuyện xẩy ra, cứ mỗi lần đọc những thứ thư từ, giấy má ở trong nước, kể cả những thứ đơn thưa kiện, khiếu nại nhăng nhít, tôi thấy rất khó chịu khi người viết chúng đều phải ghi đủ ở ngay dưới cái tên nước hàng chữ gồm đủ ba món: Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc trong khi cả nước đều đă biết từ lâu rằng cái quốc gia khốn khổ của chúng ta dưới cái chế độ chó má ấy chẳng bao giờ có độc lập, tự do và hạnh phúc cả. Độc lập ở đâu khi có đứa nói một câu nham nhở rằng miền Bắc đánh miền Nam là đánh cho Liên Xô và Trung Quốc, rồi chính câu nói ô nhục đó c̣n được khắc ghi ngoài cổng của cái đền thờ của nó? Tự do ở đâu khi trong nhà tù là nơi nhốt những người như Nguyễn Phương Uyên, Huỳnh Thục Vy, Tạ Phong Tần, Bùi Minh Hằng, Việt Khang, Lê thị Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên, Lê Thị Phương Anh, Hồ thị Bích Khương, Mai Thị Dung, Trần Vũ Anh B́nh, Tuấn Khanh, Phạm Thành, Nguyễn Xuân Nghĩa …? Và hạnh phúc ở những chỗ nào, ở nơi phụ nữ bị bán đi làm đĩ, đàn ông bị đẩy đi làm nô lệ trên khắp thế giới, trẻ em nheo nhóc, thất học, con chị cơng con em lần hồi kiếm sống ngoài đường?

Đă đến lúc “call a spade a spade” như một câu tục ngữ của người Anh. Hăy gọi cái xẻng là cái xẻng. Hăy chính danh như Vũ Văn Hiển. Đừng gọi tự do là tự do nữa.

Hăy viết thật rơ: “Độc lập, con cặc, hạnh phúc” ở ngay dưới hàng chữ Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa cho danh chính ngôn thuận.

Vậy th́ lại phải cám ơn tên công an Vũ Văn Hiển về câu phát biểu của nó ở trước ṭa án Sài G̣n hôm 24 tháng 9 năm 2012.

V́ tự do ở Việt Nam, theo câu phát biểu của bọn chó, chỉ là con cặc mà thôi.

Xin mừng ông Nguyễn Văn Hải. Từ nay, sang tới nước Mỹ này, ông có tự do đích thực, không phải là cái thứ thằng trung tá Vũ Văn Hiển nói trước ṭa nữa. Cái ấy để cho chúng nó đem về mà nấu nướng, ăn uống với nhau.

Tiếc ông trước khi rời Việt Nam không đủ th́ giờ để chào lá cờ máu và hô to câu rất nổi tiếng của Phan Văn Khải: “Đù má… chào cờ…chào!” cho đủ thủ tục và lễ nghi cần thiết.

THẰNG VÀ CON

Có vài ba người không đồng ư khi tôi gọi một số người là “thằng” nọ, hay “con” kia. Theo họ, cho dù tôi có bực bội cách mấy đi chăng nữa, th́ cũng nên nhẹ nhàng một chút. Có “bức xúc” th́ cũng vẫn cứ nhắc tới chúng là “ông”, là “bà” cho lịch sự.

Chuyện dùng danh xưng “ông”, hay “bà”, hay “cụ” có những nguyên tắc không thấy có sách vở nào viết xuống rơ ràng và minh bạch. Nhưng chúng ta vẫn dùng rất đúng đấy chứ. Chúng ta gọi Nguyễn Khuyến là “cụ” v́ khi qua đời, Nguyễn Khuyến đă ở tuổi bát tuần. Trần Tế Xương h́nh như không ai gọi bằng “cụ”, mà bao giờ cũng gọi bằng “ông”, lư do là khi mất, nhà thơ của non Côi, sông Vị chỉ mới ngoài bốn mươi. Hai nữ sĩ Đoàn Thị Điểm, Hồ Xuân Hương th́ gọi là “bà” cho phải cách…

Và v́ thế, chúng ta vẫn thoải mái khi thuật lại chuyện Lê Quí Đôn làm bài “Rắn đầu biếng học” khi “cụ” mới lên năm hay lên sáu. Không thấy một cuốn sách văn học nào gọi Cao Bá Quát là “cụ” nhưng với Nguyễn Công Trứ th́ gọi là “cụ” hay “ông” đều được cả. Họ Cao bị chém khi ở tuổi ngoại tứ tuần trong khi Uy Viễn tướng công th́ thọ ngoại bát tuần.

Với một số người th́ gọi tên không, không “ông”, “cụ” hay “bà” cũng chẳng sao, không hề có ư bất kính ở trong. Cứ Phan Thanh Giản, Hoàng Diệu, Nguyễn Tri Phương, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh… không cần nhắc tới các vị này là “cụ” nhưng có ai bắt bẻ coi đó là thái độ bất kính đâu. Sự kính trọng và mến mộ vẫn có đấy chứ.

C̣n không thấy ai nhắc Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc là “cụ” bao giờ. Nhưng sự khinh ghét th́ ai cũng thấy ngầm trong cách gọi tên những người này.

Tôi rất khó chịu khi đọc thấy trên báo ở trong nước cũng như ở hải ngoại những bài viết, những bản tin gọi một con ranh nọ là “bà”. “Bà Nguyễn Thanh Phượng”. Tôi không gọi nó là “bà” được. Nó không bằng tuổi mấy đứa con của tôi. C̣n tôi th́ lại hơn tuổi cả Ba Ếch, bố (chúng) nó, th́ tại sao phải gọi những đứa như nó là “bà”, là “ông”?

Báo chí trong nước muốn gọi thế nào th́ mặc xác những tờ báo ấy. Nhưng tôi th́ không thể gọi những đứa ấy là “bà Nguyễn Thanh Phượng” hay “ông Nguyễn Thanh Nghị” được.

Nelson Mandela, cố lănh tụ của Nam Phi có lần nói rằng “respect must be earned, not given or demanded”, sự nể trọng là một thứ phải công khó xây dựng mới có được, không phải là một món quà tặng, hay lên tiếng đ̣i mà có. Những đứa tôi gọi là “thằng nọ, con kia” có làm được ǵ để “earned” những tiếng “ông”, tiếng “bà”? Nếu thằng Ba Ếch không ngồi ở cái chỗ hiện nay th́ liệu hai cái đứa mà tôi vừa nhắc có được trao những công việc chúng nó đang làm (mà làm không ra ǵ) không? Chắc chắn là không rồi. Vậy th́ tại sao tôi phải nhắc đến chúng nó bằng những cách nói đầy tôn trọng là “ông” nọ, “bà” kia?

Thế rồi c̣n thằng bố của hai đứa chúng nó. Ai bầu nó vào chức vụ nó đang nắm trong tay? Người dân Việt Nam không làm công việc đó. Tôi th́ lại càng không. Vậy th́ tại sao phải “ông” khi nói về nó, trong khi có đứa cùng một phường với nó cũng khinh bỉ nó và gọi nó là “X”.

Tại sao phải “ông” với đứa khoe nhắng lên là đánh miền Nam là đánh cho Liên Xô và Trung Quốc? Hay cái đứa tự nhiên, tự địa kư cái công hàm bán nước gửi Chu Ân Lai? Hay cái thằng đi chào hàng phụ nữ Việt Nam cho những người ngoại quốc để mời họ đến Việt Nam thưởng thức các phụ nữ này?

Không, nhất định là không bao giờ “ông” hay “bà” với chúng nó. Hay đề cập đến một tên hiệu trưởng dụ dỗ nữ sinh vào vỏng dâm đăng là “vị” hiệu trưởng (Sầm Đức Xương ở Hà Giang) như bọn đười ươi nọ nhẩy đong đỏng lên bênh như đang ngồi phải cọc vậy?

Bùi Bảo Trúc


Copyright © 2014. All rights reserved. Republication or redistribution of "Letter To A Friend" content is expressly prohibited without the prior written consent of the Writer. "Letter To A Friend" shall not be liable for any reasons in the content, or for any actions taken in reliance thereon.